Vắc xin bất hoạt là gì


Định nghĩa vắc xin và vắc xin bất hoạt:

  • Vắc-xin là chế phẩm sinh học có tính kháng nguyên, có nguồn gốc từ vi sinh vật (có thể toàn thân hoặc một phần hoặc có cấu trúc tương tự) dùng để tạo miễn dịch đặc hiệu chủ động, nhằm tăng sức đề kháng của cơ thể đối với một số tác nhân gây bệnh cụ thể.
  • Nguyên lý của việc sử dụng vắc xin là đưa vào cơ thể kháng nguyên có nguồn gốc từ vi sinh vật gây bệnh hoặc vi sinh vật có cấu trúc kháng nguyên giống vi sinh vật gây bệnh, đã được bào chế đảm bảo độ an toàn cần thiết, làm cho cơ thể tự tạo ra tình trạng miễn dịch chống lại tác nhân gây bệnh (nghĩa là gây miễn dịch chủ động nhân tạo).

Vắc xin bất hoạt:

Vắc-xin bất hoạt là loại vắc xin lấy 1 phần nhỏ trong các tác nhân gây bệnh. Cụ thể:

Các tác nhân gây bệnh sẽ được nuôi cấy, sau khi nuôi cấy xong, chúng sẽ được bất hoạt ( làm suy yếu hoặc chết đi) có thể bằng nhiệt độ hoặc tách nhiết lấy 1 phần thiết yếu của tác nhân đó.

Vắc-xin bất hoạt gồm có 2 dạng chính bao gồm:

  • Vắc xin bất hoạt toàn thể
  • Vắc xin dưới đơn vị,

 

miễn dịch

Vắc xin bất hoạt toàn thể là gì?

  • Vắc-xin bất hoạt toàn thể được sản xuất bằng hình thức làm chết đi bằng nhiệt độ.
  • Vắc-xin bất hoạt toàn thể không có tác nhân sống, do đó không thể nhân lên, và vì vậy trong một liều sử dụng phải cung cấp đủ lượng kháng nguyên cần thiết.
  • Vì không có tác nhân sống nên vắc xin bất hoạt toàn phần có ưu điểm là trong mọi hoàn cảnh đều không thể gây bệnh cho người.
  • Nhược điểm của vắc xin này là bắt buộc  phải tiêm nhắc lại để kích hoạt sự ghi nhớ của cơ thể.
  • Vắc-xin bất hoạt toàn thể  không thể tạo được miễn dịch tế bào.

Một số vắc xin bất hoạt toàn thể có thể liệt kê như:

  • Vắc xin ho gà
  • Thương hàn
  • Tả,
  • Dịch hạch
  • bại liệt
  • bệnh dại
  • cúm
  • viêm gan A

Ai là người nghiên cứu vắc xin bất hoạt:

  • Alexander Thomas Glenny (18/9/1882 – 5/10/1965)
  • Ông là một nhà miễn dịch học người Anh đặc biệt nổi tiếng với công trình phòng chống bệnh bạch hầu .
  • Ông sinh ra ở Camberwell , London, Anh, học tại Trường Alleyn, Dulwich và được cấp bằng B.Sc. bởi Đại học London vào năm 1905.
  • Năm 1899, ông bắt đầu làm việc cho Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Sinh lý Wellcome , sau đó ở Trung tâm Luân Đôn, trở thành trưởng khoa miễn dịch học vào năm 1906. Ông làm việc về chủng ngừa và kháng độc tố chống lại các bệnh, bao gồm uốn ván và bạch hầu, và sau đó là vũ khí hóa học .
  • Công trình  của ông tập trung vào các cơ chế sản xuất kháng thể và ngăn ngừa bệnh bạch hầu.
  • Năm 1921, ông và HJ Südmersen đã khám phá ra phản ứng miễn dịch sơ cấp và thứ cấp.
  • Trong cùng một bài báo, họ cũng mô tả ngắn gọn các đặc tính của độc tố bạch hầu , được Glenny phát hiện vào năm 1904, dường như là do tình cờ.
  •  Năm 1925, ông phát triển độc tố bạch hầu kết tủa bằng phèn chua .
  • Ông được bầu làm thành viên của Hiệp hội Hoàng gia vào năm 1944  và được Hiệp hội Y học Hoàng gia trao tặng Huân chương Edward Jenner vào năm 1953.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.